Kết Một Tràng Hoa -
Phẩm Vị A La Hán


Tâm ý đã thanh tịnh, chánh niệm đã đạt, không còn vướng vào một tham dục nào nữa, vị A La Hán qua được vượt sâu u mê như con thiên nga đã rời bỏ chiếc hồ.

Kinh Vị La Hán

Dịch từ kinh Pháp Cú trong Hán tạng

Kinh thứ 15

 Phẩm này có 11 bài tụng. La Hán là bậc đã được giải thoát ra khỏi mọi hệ lụy, đáng được mọi người tôn kính. Tiếng Pali là arahanta. Bài kệ thứ tư tả vị La Hán như con chim trở về hư không, cao bay vô ngại. Bài thứ 7 nói vị La Hán bình tĩnh như đất, bất động như núi. Bài thứ 2 ví vị La Hán như con thiên nga đã rời bỏ chiếc hồ. Bài thứ 10 nói nơi đâu có một vị A La Hán thì nơi ấy trở nên mát mẻ linh thiêng. Bài thứ nhất định nghĩa vị A La Hán là người đã lìa bỏ mọi ưu tư hoạn nạn, thoát ra ngoài mọi hệ lụy, tháo tung được mọi sợi dây ràng buộc, đạt tới sự mát mẻ (Niết bàn), không còn bị các cơn sốt phiền não thiêu đốt.

Bài kệ 1

Khứ ly ưu hoạn                                   

Thoát ư nhất thiết                                

Phược kết dĩ giải                                 

Lãnh nhi vô noãn                                 

Lìa bỏ mọi ưu tư hoạn nạn, thoát ra ngoài mọi hệ lụy, tất cả các sợi dây ràng buộc đều đã được tháo tung, mát mẻ, không còn bị một cơn sốt não phiền nào đốt cháy nữa.

Bài kệ 2

Tâm tịnh đắc niệm                               

Vô sở tham lạc                                     

Dĩ độ si uyên                                        

Như nhạn khí trì                                    

Tâm ý đã thanh tịnh, chánh niệm đã đạt, không còn vướng vào một tham dục nào nữa, vị A la hán đã qua được vực sâu u mê như con thiên nga đã rời bỏ chiếc hồ.

Bài kệ 3

Lượng phước nhi thực                           

Vô sở tạng tích                                     

Tâm không vô tưởng                             

Độ chúng hành địa                                

Ăn uống chừng mực, không chất chứa của cải, tâm ý rỗng rang không còn vọng tưởng, vượt qua được mọi hành và mọi địa.

Bài kệ 4

Như không trung điểu                         

Viễn thệ vô ngại                                  

Thế gian tập tận                                  

Bất phục ngưỡng thực                        

Như con chim bay về hư không, cao bay vô ngại, các tập khí thế gian đã chấm dứt, không còn lo lắng về chuyện ăn uống.

Bài kệ 5

Hư tâm vô hoạn                                  

Dĩ đáo thoát xứ                                   

Thí như phi điểu                                  

Tạm hạ triếp thệ                                  

Tâm ý thảnh thơi, không còn hoạn nạn, đã tới được chốn giải thoát như con chim bay tạm thời đáp xuống mà đi.

Bài kệ 6

Chế căn tùng chỉ                                 

Như mã điều ngự                               調 

Xả kiêu mạn tập                                  

Vi thiên sở kính                                   

Điều phục các căn, làm cho an tĩnh như con ngựa hay, buông bỏ được mọi tập khí kiêu mạn, cả chư thiên cũng phải kính ngưỡng.

Bài kệ 7

Bất nộ như địa                                     

Bất động như sơn                                

Chân nhân vô cấu                                 

Sanh tử thế tuyệt                                 

Không giận, bình tĩnh như đất, bất động như núi, đã là vị chân nhân thì không còn bị cấu nhiễm, vì sinh tử và thời gian đã chấm dứt.

Bài kệ 8

Tâm dĩ hưu tức                                    

Ngôn hành diệc chánh                           

Tùng chánh giải thoát                           

Tịch nhiên quy diệt                               

Tâm tư ngưng nghỉ, ngôn và hành cũng thế, đi theo con đường chánh đạo, đã được giải thoát, yên lặng và trở về Niết Bàn.

Bài kệ 9

Khí dục vô khán                                   

Khuyết tam giới chướng                      

Vọng ý dĩ tuyệt                                    

Thị vị thượng nhân                               

Buông bỏ tham dục, không còn dính mắc, vượt mọi chướng ngại ba cõi, vọng tâm đã hết, đó là một bậc thượng nhân.

Bài kệ 10

Tại tụ nhược dã                                   

Bình địa cao ngạn                                

Ưng chân sở quá                                 

Mạc bất mông hữu                              

 Nơi đồng quê hay ở chốn xóm làng, dưới bình nguyên hay trên cao nguyên, địa phương nào có các vị ấy đi tới đều trở nên linh thiêng.

 Bài kệ 11

Bỉ lạc không nhàn                                

Chúng nhân bất năng                         

Khoái tai vô vọng                                

Vô sở dục cầu                                   

 Ưa những nơi nhàn vắng, ít người lui tới, hạnh phúc thay khi đã đạt tới trình độ không còn vọng động, không còn mong cầu.