Kết Một Tràng Hoa -
Phẩm Phụng Trì

Source: https://langmai.org/tang-kinh-cac/kinh-van/kinh-moi-dich/ket-mot-trang-hoa/kinh-phung-tri/                 December 13, 2018

Người tu đích thực đang thực sự phục trì chánh pháp không hẳn là người đang nói nhiều về Phật pháp. Có thể kiến thức Phật pháp của người ấy còn ít, nhưng người ấy đang thật sự nương tựa vào chánh pháp để hành trì. 

Phụng Trì Phẩm Pháp Cú Kinh đệ nhị thập thất

奉持品法句經第二十七

Kinh Phụng Trì

Dịch từ kinh Pháp Cú trong Hán tạng

Kinh thứ 27

Phẩm này có 15 bài kệ. Phụng trì có nghĩa là vâng theo lời chỉ giáo và thực tập theo những lời chỉ giáo ấy. Các bài kệ thứ 3 và thứ 4 dạy ta thực tập mà đừng ham lý luận và phô trương kiến thức, dù là kiến thức Phật học. Bài 12 dạy rằng sự im lặng chưa hẳn đã là dấu hiệu của minh triết: im lặng chỉ là cái vỏ minh triết nếu bên trong tâm ý còn có những dự tính không trong sáng. Bài 13 định nghĩa một vị Mâu ni: đạt được vô vi, tâm ý thanh khiết, không còn vướng bận, an trú Niết bàn trong giây phút hiện tại.

Các bài 5, 6, 7, 8, 9, 10 và 11 cho thấy thế nào là một vị xuất gia đích thực.

Bài kệ 1

Hảo kinh đạo giả                                  

Bất cạnh ư lợi                                      

Hữu lợi vô lợi                                       

Vô dục bất hoặc                                   

Người ưa thích học kinh và hành đạo thì không ham tranh đua về mặt lợi lộc. Dù những cái kia có lợi hay không có lợi thì mình cũng không ham muốn chạy theo, không bị mê hoặc bởi chúng.

Bài kệ 2

Thường mẫn hảo học                           

Chánh tâm dĩ  hành                              

Ủng hoài  bảo tuệ                                

Thị vị vi đạo                                        

Thường có tâm lân mẫn, ưa tu tập học hỏi, đem tâm chính trực của mình để hành trì, ôm ấp chí nguyện đạt tới kho tàng quý báu của tuệ giác, như thế mới gọi là kẻ hành đạo chân chính.

Bài kệ 3

Sở vị trí giả                                           

Bất tất biện ngôn                                  

Vô khủng vô cụ                                    

Thủ thiện vi trí                                      

Người có trí không phải là người ưa biện luận. Không hề sợ hãi, luôn luôn biết bảo hộ cái thiện, đó mới là người trí.

Bài kệ 4

Phụng trì Pháp giả                              

Bất dĩ đa ngôn                                     

Tuy tố thiểu văn                                    

Thân y Pháp hành                                

Người tu đích thực đang thực sự phụng trì chánh pháp không hẳn là người đang nói nhiều về Phật pháp. Có thể kiến thức Phật pháp của người ấy còn ít, nhưng người ấy đang thực sự nương tựa vào chánh pháp để hành trì.

Bài kệ 5

Thủ đạo bất kị                                       

Khả vị phụng Pháp                                

Sở vị lão giả                                         

Bất tất niên kì                                      

Hình thục phát bạch                              

Xuẩn ngu nhi dĩ                                    

Không xao lãng công phu tu tập mới là người phụng trì chánh pháp. Không phải do sống lâu mà người ta trở thành một vị trưởng lão trong Phật pháp. Tuy có hình tướng thân già tóc bạc, nhưng người ấy không phải là một vị đạo cao đức trọng, mà vẫn chỉ là một kẻ ngu phu.

Bài kệ 6

Vị hoài đế Pháp                                   

Thuận điều từ nhân                           調   

Minh viễn thanh khiết                           

Thị vi Trưởng lão                                

Ôm được chánh pháp vào lòng, tu tập theo nếp sống nhân từ, người có đạo hạnh chiếu sáng và thấy xa, nếp sống thanh khiết, mới có thể được gọi là một vị thượng tọa, đại đức hay trưởng lão.

Bài kệ 7

Sở vị đoan chánh                                  

Phi sắc như hoa                                   

Xan tật hư sức                                     

Ngôn hành hữu vi                                 

Như một bông hoa chỉ có sắc không hương, xan lẫn, tật đố, chỉ có giả trang hình tướng bên ngoài, lời nói và hành động đi ngược lại với nhau thì chưa có thể gọi là một người thực sự đoan chính.

Bài kệ 8

Vị năng xả ác                                       

Căn nguyên dĩ đoạn                              

Tuệ nhi vô khuể                                    

Thị vị đoan chánh                                 

Sở vị Sa môn                                       

Phi tất trừ phát                                    

Vọng ngữ tham thủ                              

Hữu dục như phàm                             

Buông bỏ được tà hạnh, cắt đứt được gốc rễ của ác, có tuệ giác, không còn sân nhuế, đó mới thực sự là người đoan chính. Một người cạo tóc mà còn vọng ngữ, tham đắm, chấp thủ, có nhiều tham dục như một kẻ phàm tục, thì không phải là một vị Sa môn đích thực.

Bài kệ 9

Vị  năng chỉ ác                                       

Khôi khuếch hoằng đạo                          

Tức tâm diệt ý                                      

Thị vi Sa môn                                        

Chấm dứt được những hành động sai trái, làm sống dậy và quảng bá được chánh pháp, làm lắng dịu nội tâm và diệt trừ được mọi tà ý, đó mới thật là một vị Sa môn.

Bài kệ 10

Sở vị Tỳ-kheo                                       

Phi thời khất thực                                 

Tà hành dâm bỉ                                    

Xưng danh nhi dĩ                                  

Là một vị Tỳ khưu mà đi khất thực phi thời, mà vẫn còn tà hạnh và vọng ngữ thì chỉ là một vị Tỳ khưu hữu danh vô thực.

Bài kệ 11

Vị xả tội phước                                    

Tịnh tu phạm hạnh                               

Tuệ năng phá ác                                

Thị vi Tỳ-kheo                                     

Buông bỏ được ý niệm về tội phúc, tu tập thanh tịnh theo nếp sống phạm hạnh, tuệ giác đủ lớn để phá trừ được mọi ác kiến, đó mới đích thực là một vị Tỳ-khưu.

Bài kệ 12

Sở vị nhân minh                                  

Phi khẩu bất ngôn                              

Dụng tâm bất tịnh                               

Ngoại thuận nhi dĩ                               

Nhà minh triết không phải là một kẻ chỉ biết im lặng không nói, trong khi đó thì tâm mình vẫn còn có những chủ ý không sạch. Im lặng như thế chỉ là cái vỏ bề ngoài.

Bài kệ 13

Vị tâm vô vi                                         

Nội hành thanh hư                               

Thử bỉ tịch diệt                                   

Thị vi nhân minh                                 

Nội tâm thực sự đã đạt tới vô vi, thanh khiết, không còn vướng bận gì, biết an trú Niết Bàn, đó mới thật là một bậc Mâu ni.

Bài kệ 14

Sở vị hữu đạo                                      

Phi cứu nhất vật                                   

Phổ tế thiên hạ                                     

Vô hại vi đạo                                       

Không phải chỉ biết lo cứu độ cho một người, mà biết lo cứu độ cho tất cả mọi loài trong thiên hạ, không bao giờ làm tổn hại đến ai, đó mới thật là một bậc đạo hạnh.

Bài kệ 15

Giới chúng bất ngôn                              

Ngã hành đa thành                                

Đắc định ý giả                                       

Yếu do bế tổn                                      

Ý giải cầu an                                        

Mạc tập phàm nhân                              

Sử kết vị tận                                   使     

Mạc năng đắc thoát                             

Dù có giữ giới, có thực tập tịnh khẩu, dù có thành khẩn tu tập, đạt được các định nhưng vẫn còn giữ thái độ cầu an, vẫn còn có nhu yếu khép kín, sợ tổn hại đến mình, vẫn còn giữ tập khí của người đời, thì kẻ ấy vẫn không thể nói là đã đạt tới giải thoát thật sự.