Luc Can - Luc Tran - Luc Thuc

Luc Can - Luc Tran - Luc Thuc

Sám Hối Lục Căn(.mp3) - Thanh Ngân

Ðây là phần giải thích cá nhân về Luc Can, Luc Tran va Luc Thuc dựa trên sự hiểi biết sau khi học các giáo Pháp từ các Thiện Tri Thức và Kinh Văn. Nếu có chi sai trái xin chư ÐÐ niệm tình tha thứ và gớp ý cho.


Sáu Căn - Sáu Trần - Sáu Thức

(Nhĩ, Nhãn, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý) + (Thanh, Sắc, Hương, Vị, Xúc, Pháp) = Cái Biết (Nhĩ Thức, Nhãn Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức)

* Nhĩ = lỗ Tai, Nhãn = con Mắt, Tỷ = lỗ Mũi, Thiệt = Lưỡi, Thân = Lớp da và tế bào trên thân thể, Ý = Tư Tưởng (bộ não có sẵn chỉ cần 5 căn kia đư lên).

* Thanh = âm thanh, Sắc = màu sắc hình tướng, Hương = Những mùi vị thơm hôi..., Vị = những gì lưỡi có thể nếm được, Xúc = Những gì làm cho có cảm giác nóng lạnh..., Pháp = Tư tưởng suy nghĩ (do não bộ tiếp thu từ năm giác quan trên)

Lục Căn / Sáu Căn (Tai, Mắt, Mũi, Miệng/Lưỡi, Thân, Ý)/(Nhĩ, Nhãn, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý) tức là sáu giác quan của ta; gồm lỗ Tai, con Mắt, cái lỗ Mũi, cái Miệng/Lưỡi, cái Thân thể, cái Ý Nghĩ của ta.

Lục Trần / Sáu Trần (Trần Cảnh) (Thanh, Sắc, Hương, Vị, Xúc, Pháp) là những thứ đối lại với Lục Căn.

Thí dụ: âm thanh là Trần Cảnh của Căn Tai.

Hình tướng (màu sắc, khung cảnh, vật thể...) là Trần Cảnh của Căn Mắt.

Những mùi thơm, hôi là Trần Cảnh của Căn Mũi.

Những gì có thể va chạm là Trần Cảnh của Căn Thân.

Nhữn suy nghĩ do hoàn cảnh, sự việc tiếp thu qua 5 căn trước là Trần Cảnh của Ý Căn.

Lục Thức / Sáu Thức là nhữ cái biết, cảm giác của ta sau khi Sáu Căn của ta tiếp súc với Sáu Trần.

Thí dụ: sau khi Căn Tai (Nhĩ Căn ) của ta nghe một âm thanh ta biết âm thanh đó ra sao thì cái biết âm thanh đó gọi là Tai Thức.

Sau khi Căn Mắt ( Nhãn Căn ) của ta tiếp súc với màu sắc, hình thể và chúng ta biết màu gì và tròn hay vuông thì cái biết đó là Mắt Thức.

Sau khi Mũi Căn ( Tỷ Căn ) củ ta tiếp súc với mùi vị và chúng ta biết mùi đó là thơm, thúi, dễ chịu hay khó chịu thì cái biết đó là Mũi Thức (Tỷ Thức).

Sau khi Căn Miệng/Lưỡi (Thiệt Căn) của ta tiếp súc với đồ ăn, thuốc...và chúng ta biết vị đắng, cay, ngọt... thì cái biết đó là Miệng/Lưỡi Thức (Thiệt Thức).

Sau khi Căn Thân của ta tiếp súc với vật thể (gió, nước, lửa, vật cứng...) thì chúng ta biết nóng, lạnh, mềm, cứng...thì cái biết đó là Thân Thức.

Sau khi ta suy nghĩ một việc gì và hoàn cảnh nào đó và ta biết sự việc đó ra sao (đúng sai) thì cái biết đó là Ý Thức.

Lục Căn của ta gặp Lục Trần sanh ra Lục Thức. Không phải tất cả chúng ta đều có Lục Căn, Lục Trần và Lục Thức. Khi các Căn không đầy đủ thì các Trần cũng bị giới hạn và các thức cũng bị hạn chế. Thí dụ một người mù thì Căn Mắt của người đó không có hoàn toàn như một người có mắt, tuy nhiên người mù đó vẫn biết được màu đen tối.

Nhưng nghĩa lý khi nói đến nghĩa chân thật thì Sáu Căn cũng không, Sáu Trần cũng không, Sáu Thức cũng không. Tại sao lại không vì tất cả đều thông nhau đó là cảnh giới khó nghĩ bàn chỉ khi đạt được thì mới rõ. Vì nhiều Phật Tử không hiểu nghĩa lý Chân Thật của chữ Chân Không nên nói chữ Không trong Ðạo Phật khó hiểu và không thực tế,nhưng thật đúng hơn chữ không trong Ðạo Như Lai thì không thể hiểu được mà phải chứng nhận nó. Không phải là không có gì nhưng vì thông suốt tất cả không có gì ngăn ngại nữa.


---o0o---

Trình bày: December 08 2010